TRANG CHỦ » KỶ YẾU 60 NĂM » BÀI VIẾT CỦA CỰU HỌC SINH, HỌC SINH

GỬI LẠI MỘT MIỀN QUÊ - LĂNG THỊ TÂM

Thứ hai - 10/11/2025 18:05
ĐỌC TIẾP.....

GỬI LẠI MỘT MIỀN QUÊ
(Tặng các bạn vùng lòng hồ Cửa Đạt)
Lăng Thị Tâm – Lớp 12A3
 
Vâng! Có lẽ một ngày nào đó gần đây thôi, một thời gian không còn lâu nữa là tôi đã phải xa. Xa quê hương, xa mái trường, xa thầy cô và bạn bè, xa tất cả những gì thân thương nhất đã gắn bó suốt tuổi thơ tôi. Và không biết sau này tôi có còn dịp để trở lại nữa không???
Rồi mai đây trên mảnh đất tôi đã được sinh ra và nuôi dưỡng tôi trưởng thành. Cái tên “Xuân Khao” thân quen ấy sẽ không còn trên bản đồ Thường Xuân nơi “Quế Ngọc Châu Thường” này nữa, mà chỉ là những điểm ấm còn lại trong ký ức của mỗi người mà thôi. Quê tôi vốn là một vùng quê nghèo khó, nằm trong vùng lòng hồ biến bể là đời người. Người dân quanh năm chỉ làm bạn với đồng ruộng và núi rừng, nên không khỏi lam lũ, cực nhọc nhưng nghĩa tình. Nhưng bây giờ tôi và các bạn tôi – những đứa con của vùng đất ấy – mỗi người một nơi. Có đứa về vùng bình yên hơn, những miền quê khác, không gian khác, không chia rẽ và cũng không có sự phân biệt giàu – nghèo. Bạn bè tôi, hàng xóm tôi sống vui vẻ, bình yên là vậy đó đấy mà phải xa nhau, cả ở những quả đồi, khe suối và bờ sông. Có những bạn theo gia đình về xuôi, có những bạn lên miền ngược, xa hơn nữa là những bạn theo gia đình vào Nam, không biết đến bao giờ chúng tôi mới được gặp lại nhau. Không biết ở miền xa, xứ lạ ấy mọi người sống có quen không? Cuộc sống có tốt không? Cầu mong sao mọi người đều bình yên và hạnh phúc.
Còn vùng đất quê tôi năm, mười năm sau đó nó sẽ ra sao? Là một vùng mênh mông nước hay là một khu rừng rậm rạp với hàng ngàn muông thú. Nhưng dù sống ở bất cứ nơi đâu tôi vẫn tin rằng: Quê hương tôi những khu rừng vẫn vươn lên xanh tốt, những khe suối vẫn róc rách quanh năm, dòng sông xưa vẫn chảy về xuôi tắm mát cho muôn vàn cây trái tỏa sáng bao ngôi nhà và hàng ngàn công trình khác.
Mai xa rồi tôi xin gửi lại quê hương tôi cho tất cả mọi người. Để những ngày sau trở lại tôi vẫn thấy đại ngàn reo vui. Mọi người vẫn còn nhớ vùng đất trồng ấy, ngày xưa cũng là một làng quê để thương, để nhớ cho bao người.

Tác giả bài viết: Lăng Thị Tâm

Nguồn tin: Nhà trường

Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

ĐĂNG NHẬP

LIÊN KẾT WEBSITE

Bộ giáo dục và đào tạo

Sở GD&ĐT Thanh Hoá

Nhập điểm VNEDU
Giai toán trên mạng