NGƯỜI GIEO NIỀM TIN TỪ NHỮNG CON SỐ
Nguyễn Thị Bích Ngân – Lớp 11A4
Mỗi người đều có một quãng thời gian thanh xuân để nhớ, để thương và để lưu giữ. Với em, thanh xuân ấy mang tên Cầm Bá Thước – nơi có những buổi sáng trong trẻo với tiếng trống trường vang lên rộn rã, có những giờ ra chơi rợp bóng phượng đỏ, và có cô Thúy – người giáo viên Toán nhẹ nhàng, tận tâm, người đã cho em hiểu thế nào là ý nghĩa thật sự của nghề làm thầy.
Mới chỉ hai năm học dưới mái trường ấy nhưng đã có biết bao kỷ niệm đáng nhớ. Nhưng sâu đậm nhất trong lòng em vẫn là hình ảnh cô Thúy – người đã âm thầm gieo vào học trò niềm tin, sự kiên nhẫn và lòng nhân hậu.
Ấn tượng đầu tiên – sự bình dị đầy cuốn hút
Tiết Toán đầu tiên năm lớp 10, em hồi hộp đến mức chẳng dám ngẩng mặt lên. Trước đó, nghe anh chị khóa trên kể rằng cô dạy rất kỹ, nhưng nghiêm lắm. Thế nhưng, khi cô mỉm cười và nói:
“Toán không khó đâu, chỉ cần mình không sợ nó.” …thì bao nhiêu lo lắng trong em tan biến.
Cô có giọng nói ấm và dịu, đôi mắt hiền, khuôn mặt phảng phất một sự bình thản khiến học sinh cảm thấy an tâm. Cô không la mắng gay gắt, nhưng chỉ cần một ánh nhìn, ai cũng tự điều chỉnh mình. Một thói quen nhỏ mà em rất nhớ – mỗi khi bước vào lớp, cô luôn chào bằng một nụ cười và câu hỏi:
“Hôm nay các em ổn chứ?” Một câu nói giản dị nhưng chứa đựng cả sự quan tâm sâu sắc.
Từ tuyệt vọng đến hy vọng – nhờ một lời nói của cô
Kỳ kiểm tra đầu tiên năm lớp 10, em bị điểm thấp. Em cúi gằm, thấy mình vô dụng. Sau giờ học, cô gọi em lại, hỏi nhỏ:
“Em có buồn không?”
– “Dạ… có ạ. Em sợ Toán lắm, em học mãi mà không hiểu.”
Cô nhìn em rất lâu rồi nói:
“Cô không cần em phải giỏi ngay. Cô chỉ cần em cố gắng từng chút một. Nếu em tin là mình làm được, cô cũng sẽ tin như thế.”
Từ hôm ấy, cô dành thời gian kèm riêng cho em sau giờ học. Khi em làm được bài, cô mỉm cười bảo:
“Giỏi rồi, thấy chưa? Đâu có gì là không thể.”
Dần dần, em không còn sợ Toán nữa. Kỳ sau, em được 7 điểm. Khi nộp bài, cô chỉ gật đầu, ánh mắt ấm áp hơn cả lời khen. Chính lúc ấy, em hiểu rằng: một người thầy không chỉ dạy kiến thức – mà còn dạy học trò tin vào chính mình.
Âm thầm và kiên trì – hình ảnh người cô giữa những cơn mưa
Sân trường Cầm Bá Thước ngập nắng, những tán phượng bắt đầu nở đỏ rực. Cô Thúy vẫn đều đặn đến lớp ôn tập thêm cho học sinh. Dù trời nắng hay mưa, cô vẫn đến. Có hôm mưa lớn, cả lớp phải chen nhau ở dãy bàn cuối vì nước tạt vào. Cô vừa giảng vừa lau bảng, giọng khản đặc nhưng vẫn tiếp tục.
Khi em hỏi cô có mệt không, cô chỉ mỉm cười:
“Cô mệt thì về nghỉ, nhưng Toán mà các em chưa hiểu thì cô chưa yên tâm.”
Cô kể rằng ngày xưa cũng từng sợ Toán, từng học dốt. Nhưng cô cố gắng, và giờ cô dạy lại chúng em – để học trò không phải sợ như cô từng sợ.
Sự bao dung và tình thương – nền tảng của sự trưởng thành
Lần ấy, mấy bạn trốn tiết Toán để tập văn nghệ. Cô vẫn đứng lớp, không trách một lời. Cuối giờ, cô chỉ nhẹ nhàng:
“Các em có thể yêu ca hát, thể thao… nhưng trước hết hãy học cách tôn trọng công sức của người khác.”
Không ai nói gì. Sau đó, lớp tự xin lỗi và đề nghị học bù. Cô chỉ mỉm cười:
“Cô hết giận rồi. Quan trọng là các em biết sai để sửa.”
Từ đó, chúng em càng thương cô hơn. Em hiểu: sự nghiêm khắc của thầy cô không phải để phạt, mà để giúp chúng ta lớn lên.
Cô Thúy không chỉ dạy đạo hàm, phương trình hay hình học không gian. Cô dạy em lòng kiên nhẫn, sự bao dung và niềm tin vào bản thân.
Nếu ai hỏi em rằng:
“Điều gì khiến em tự hào nhất trong tuổi học trò?”
Em sẽ nói:
“Là những năm tháng dưới mái trường Cầm Bá Thước, có một người cô tận tâm tên là Thúy.” 